Tại sao Thế giới cần nhiều Lãnh đạo Hướng Nội hơn? (Phần 1)

Khi tôi kể về một doanh nhân có tính cách hướng nội, một người bạn của tôi đã thốt lên: “Người hướng nội mà cũng có thể trở thành lãnh đạo được à?” – Đương nhiên như thể đang hỏi: “Thái giám mà cũng có con được à?”
Tôi đã ngớ người ra và phát giác nhận thức của chúng ta đang bị đóng khung trong một khuôn mẫu Hướng ngoại là LÝ TƯỞNG.
Ngày nay, chúng ta dường như có xu hướng cho rằng LÀM một người hướng ngoại không chỉ giúp chúng ta thành công hơn, mà còn khiến chúng ta trở thành những con người hoàn thiện hơn.
Những kỹ năng nổi trội trong cuộc sống, kinh doanh như: Năng động, giao tiếp, thuyết trình, hùng biện, đàm phán,…Thú vị thay, lại “trùng khớp” với tính cách của người hướng ngoại.
Vì vậy, trong tiềm thức, chúng ta đồng hóa những kỹ năng này với tính hướng ngoại.
Chúng ta được dạy, được học “Hãy hướng ngoại” trong lớp học, những cuốn sách, seminar về phát triển bản thân, xây dựng doanh nghiệp.
Bất kể bạn sinh ra với tính cách hướng nội hay hướng ngoại, bạn phải bẻ gãy hoặc đem bản tính của mình ẩn dấu đi.
Nhưng nhiều người đã thật sai lầm khi đánh đồng Hướng nội với Tự ti.
Quanh bạn vẫn có rất nhiều người Hướng ngoại tự ti.
Người Hướng nội thường bị đánh giá là Tự ti chỉ vì 2 đặc điểm:
_ Họ có xu hướng tập trung năng lượng vào bên trong chính bản thân họ, có nghĩa là họ nghĩ nhiều hơn nói.
_ Họ suy nghĩ rất kỹ trước khi nói bất cứ điều gì. Và khi họ đã tìm đủ luận chứng cho quan điểm của mình thì đề tài đã trôi qua.
Nói to lên! Ra quyết định ngay! Hòa đồng với mọi người đi!
Đó là những điều mà Đại Học Kinh Tế Harvard – nơi “Đào tạo những người lãnh đạo sẽ làm thay đổi thế giới”, được gọi là “Thánh Địa của Tính Hướng Ngoại” – ước thúc sinh viên.
Trong khoảng thời gian từ năm 2004 đến 2006, 20% trong số các tổng giám đốc hàng đầu của các công ty được chọn trong bảng xếp hạng Fortune 500 đều đã tốt nghiệp từ Đại học Harvard.
Những người tốt nghiệp từ Đại học Harvard rất có thể đã tác động lớn đến cuộc đời bạn theo những cách mà chính bạn cũng không nhận ra: chính trị, kinh tế, quân sự, giáo dục, chiến tranh, khủng hoảng,…
Vậy hãy xem mọi người làm gì ở Harvard nào!
Sinh viên Harvard hành xử như thể họ bước đi trên sàn catwalk chứ không phải sân trường, họ tự tin, thân thiện và tràn đầy năng lượng
Hoạt động ngoại khóa, làm việc nhóm, các kỳ du lịch, tụ hội,… không còn là những hoạt động thường xuyên mà là TẤT YẾU.
Thật sự mà nói, đây là một dòng chảy tư tưởng tất yếu của nhân loại.
Hãy nhớ lại những miền quê trong quá khứ, nơi chúng ta sống với những người mà ta biết cả gia phả nhà họ, nơi mà tất tần tật những chuyện “lông gà vỏ tỏi” xảy ra với họ chẳng mấy chốc sẽ đến với tai ta.
…… Và nghĩ về nhịp sống vội vã ngày nay, khi mà những cuộc gặp gỡ giữa người với người trở nên “chớp nhoáng”, thời gian cho chúng ta trở nên “ấn tượng” trong mắt người xa lạ chỉ còn rút ngắn lại = giây.
NHƯNG!
Hãy nhớ lại xem trong trí nhớ của bạn, những lúc làm việc nhóm, ý kiến của những người như thế nào sẽ được thống nhất sử dụng? Và mọi người thường bầu ai làm trưởng nhóm?
Đó thường là những người đầu tiên, nói nhanh, nói nhiều, nói to nhất, đúng không?
Khi những người nói nhỏ đưa ra ý kiến, chúng đều bị gạt phăng đi, đúng không?
Trong một thí nghiệm khi có hai người hoàn toàn không biết gì về nhau nói chuyện qua điện thoại, những người nói nhiều hơn sẽ được coi là thông minh, thu hút và dễ mến hơn.
Chúng ta có xu hướng nhìn nhận những người mạnh dạn trong giao tiếp như những người lãnh đạo, thông minh.
Một người càng nói nhiều, thì các thành viên khác trong nhóm càng dành cho người đó nhiều sự chú ý và sức ảnh hưởng của người đó càng lúc càng lớn.
Đồng thời, chúng ta thường đánh giá những người nói nhanh là tự tin và thu hút hơn người nói chậm.
“Phải nói với một niềm tin hoàn toàn tự trong lòng. Kể cả nếu bạn chỉ tin vào một điều có khoảng 55%, hãy nói như thể bạn tin vào điều đó hết 100%”. Đây là điều Harvard dạy cho những nhà lãnh đạo tương lai, rằng: Hãy hành động tự tin và ra được quyết định, bất chấp việc bạn có đầy đủ thông tin hay không.
Nói tóm lại, chúng ta có xu hướng đi theo những người có hành động trước, có thái độ mạnh dạn nhất – bất kể là hành động gì. Chúng ta đồng thời cũng hay trao quyền LÃNH ĐẠO cho những người nói nhiều và hăng hái nhất.
Trớ trêu thay, số quyết định đúng không hề tỷ lệ thuận với âm lượng .
Không có bất cứ một bài thi hay trắc nghiệm IQ nào có thể chứng minh: Những người mạnh dạn trong giao tiếp, thuyết trình có số quyết định đúng nhiều hơn những người “im hơi lặng tiếng”.
Trong nhận thức của mọi người, dường như có một sự nhầm lẫn thật tai hại giữa kỹ năng thuyết trình tốt và năng lực lãnh đạo thật sự.

Ý kiến này dựa trên giả thiết sai lầm vì cho rằng hành động tương đương với năng suất, và sự tự tin đại diện cho khả năng.
Chamorro-Premuzic

Theo nghiên cứu của Jennifer B. Kahnweiler, một tác giả nổi tiếng về nghiên cứu lãnh đạo thì: Số lượng lãnh đạo thuộc nhóm hướng ngoại chiếm 60%, và 40% còn lại là lãnh đạo hướng nội.
Nếu bạn là một lãnh đạo hướng nội, vậy thì thật đáng mừng, bạn ở số ít nhưng không phải “thiểu số”. Bạn cũng không đơn độc!
Các lãnh đạo nổi tiếng thế giới như Warrent Buffet, Bill Gates và ngay cả Barrack Obama cũng được đánh giá là người hướng nội và họ vẫn thành công tột đỉnh với vai trò lãnh đạo.

Viết bình luận