Mã số 15 - Phạm Thủy: Viết lên ý nghĩa công việc của tôi

Cái tuổi 23, giai đoạn lưng chừng nhất của đời người...  Vệt sáng cuối chân đường cầu vồng

 

Tuổi 23, Tôi  biết mình không còn bé nhỏ nữa, tôi cũng biết rằng  cuộc sống này đầy những sóng gió, con người thì đầy tính toán mưu mô. Nhưng tôi vẫn phải  chập chững bước ra khỏi chiếc ghế  của nhà trường để bon chen vào kiếm sống.

 

Tôi thấy mệt mỏi khi phải cạnh tranh lẫn nhau, người giỏi thì bị ganh ghét, ngu ngơ lại bị ức hiếp xem thường. Tôi  lại càng  khao khát hơn đó là  phải chi thời gian quay ngược lại, để tôi có thể  được sống lại thời sinh viên hồn nhiên ngây dại ấy, không biết hơn thua với đời, nhưng nghĩ lại tôi lại cảm thấy ngán ngẩm vì mình vẫn chưa có được gì trong tay. Trong đầu là những nghĩ suy mơ hồ như chưa tìm được hướng đi của bản thân.

 

Có những ngày tôi mất hoàn toàn phương hướng, không biết mình nên bắt đầu từ đâu và phải làm những gì? Bản thân thì mơ hồ trước những mớ hỗn độn trong đầu, tôi khắc khoải với những suy nghĩ, trăn trở về một tương lai, tôi bỗng muốn buông xuôi tất cả mà không cần suy tư lo lắng nữa. Tuổi 23 này, người ta ví như độ tuổi đẹp nhất của đời người, nhưng sao với tôi lại nghĩ nó là giai đoạn mơ hồ nhất trong cuộc đời ta, cái tuối chênh vênh vừa muốn trẻ thơ lại vừa muốn phải trưởng thành!

Tuổi 23, tôi biết thế nào là áp lực của việc trưởng thành. Tôi biết mình không còn bé nhỏ để mãi để nhận lấy sự nuôi dưỡng và sự che chở của gia đình, tôi phải có ý thức được việc phải tự lập để tự nuôi lấy bản thân, tôi cảm thấy mệt mỏi vì phải bôn ba tìm được việc làm ổn định. Tôi biết ngại ngùng khi gặp ai cũng nghe họ thăm hỏi: Ra trường đã có việc làm chưa? Làm gì? Và lương ra sao? Tôi biết phải tự chịu mọi trách nhiệm trước sự lựa chọn của mình. Tôi biết được giá trị của đồng tiền, và không làm ra tiền khi đã ra trường là một THẤT BẠI. Nhiều lúc tôi mệt mỏi muốn buông xuôi thì nghĩ lại bản thân không còn nhỏ để làm được điều đó.

 

Tuổi 23, tôi hiểu được thất tình không bằng thất nghiệp, tôi ý thức được tôi phải tự lo được cho tôi thay vì nghĩ đến việc để người yêu lo cho mình, tôi hiểu được để người khác lo cho mình là một điều quá đáng. Những tháng ngày cuối của tuổi 23 tôi bước chân vào ngôi nhà PDCA một công ty chuyên về lĩnh vực đào tạo Doanh Nghiệp. Một thử thách mới đặt dấu mốc trong cuộc đời sự nghiệp của tôi. Tôi muốn làm một cái gì đó để cống hiến cho nơi đây vì tôi thấy yêu mếm ngôi nhà ấy cũng như đấy là trách nhiệm của tôi với vị trí mà tôi đảm nhận. Nơi tôi đã tìm thấy cái tôi đang muốn theo đuổi. Nơi khiến tôi biết mình cần phải làm gì vào mỗi sáng thức dậy. Vệt sáng PDCA cuối chân đường cầu vồng tuổi 23 của tôi…

Phạm Thị Thủy – Marketing Hà Nội